Hôm nay tự dưng nhớ đến mùa đông 2017 - mùa đông đầu tiên và duy nhất mình ở lại Nhật tìm việc làm thêm mà không về đón Tết cùng gia đình. Mới sang được 1 kỳ, tiếng Nhật bập bẹ nên không chỉ mình mà các bạn khác tìm job rất khó khăn. Khi đó, mình đã liên hệ với các anh chị người Việt lâu năm trong vùng xin hỗ trợ và giới thiệu. 3 tháng mùa đông đi qua, nhờ kết nối đó mà rất nhiều bạn bè của mình từ Philippine, Malay hay Nepal đều tìm được việc làm thêm rất ổn tại cửa hàng sushi, combini,… Người này lại tiếp tục giới thiệu người kia, dần rồi ai cũng có thu nhập tốt.
Mình - dù tiếng Nhật rất ẹ - may mắn được vào làm tại 1 tổ hợp nhà hàng khách sạn Nhật hơn 130 năm tuổi. Hết kì nghỉ đông, đang ngồi trong lớp Karate, mình nhận được offer job viết nội dung website từ một công ty Nhật. Mức rate cao (đến tận bây giờ mình vẫn thấy nó cao) đủ wow cho bạn sinh viên năm 1, chưa từng có kinh nghiệm viết lách. Làm được một thời gian, chị leader xin thêm cho mình 1 chế độ bonus riêng cùng mức rate “đặc biệt” đối với những bài viết đòi hỏi nghiên cứu sâu.

Nước Nhật một buổi sáng mùa đông 2017
Thu nhập thời điểm đó của mình đủ nhiều để tự chi trả cho mọi chuyến bay Việt Nam - Nhật Bản. Đủ để mình chơi bời vài tháng nghỉ hè & nghỉ đông ở Việt Nam trong khi vẫn thuê căn hộ tại Nhật. Đủ để sau đợt giãn cách xã hội, việc đầu tiên mình làm đó là đạp xe đạp đi mua… vàng và mua chiếc xe đầu tiên. Khi mình về Việt Nam, công ty vẫn giữ nguyên rate cho mình, dù lẽ ra, mức lương sẽ bị điều chỉnh lại theo mức sống tại quốc gia tương ứng. Đó là một trong những lý do, suốt 4 năm du học, mình chỉ xin tiền ba mẹ 1 lần - là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất.
—
Hồi ở công ty cũ (không phải công ty bên trên), mình được giao nhiệm vụ soạn bộ tài liệu đào tạo kỹ năng viết nội dung cho các bạn ở công ty con trực thuộc. Rất nhiều thời gian, tâm huyết lẫn tiền cá nhân (để học bổ sung kiến thức liên quan) được mình dồn vào đó.
Ngày mình quyết định rời công ty cũ, vì nhiều lý do mà bộ tài liệu vẫn trong trạng thái chưa được phê duyệt chính thức. Sau tin nhắn tạm biệt trên nhóm, mình đã gửi riêng tài liệu đó đến gần 40 cộng sự làm cùng như món quà cuối cùng mình có thể dành tặng. Khi đó mình chỉ nghĩ, mình có thể rời đi nhưng “đứa con” mình sinh ra nhất định phải sống và được làm đúng nhiệm vụ nó vốn được định sẵn phải làm - giúp cho ai đó viết tốt hơn, giỏi hơn. Dù credit có thuộc về ai đi chăng nữa. Dù có còn mình hay không. Sau đó ít lâu, mình nhận tin bộ tài liệu cuối cùng cũng được triển khai.
Chắc có lẽ vì vậy mà sau này, mình may mắn gặp được những vị sếp rất khuyến khích việc học tập và phát triển bản thân. Nhiều lần sếp mình vẫn bảo, “chị muốn em học thêm cái này, muốn em biết thêm cái kia”, “em xem có cần học thêm gì thì đề xuất”, “Very good event, I will be panelist. Kindly mark your calendar, lets go there together!”

Chị Hoàng Tri Mai là một panelist mà mình ngưỡng mộ.
Mình được trao cơ hội để thử những thứ rất lần đầu, những project tốn nhiều nơron, nhiều thách thức nhưng mỗi lần vượt qua là một lần được chạm đến phiên bản giỏi hơn của chính mình. Mình được tham gia những event với speaker rất oách, rất truyền cảm hứng. Những cái tên đủ sức khiến người ta phải trầm trồ. Chị Hoàng Tri Mai - CEO Airbus Việt Nam - người Việt đầu tiên đảm nhận vị trí này - là một ví dụ.
Xuyên suốt rất nhiều bài viết mình đều nói, muốn có được thứ gì, hãy giúp người khác có được điều đó. Thông minh, giỏi giang đến bao nhiêu, nhưng thiếu đi may mắn, thiếu sự giúp đỡ của quý nhân, thiếu thiên thời địa lợi nhân hoà, việc lớn mãi mãi không bao giờ thành. Người ta có thể nói mình may mắn. Đúng, mình vẫn luôn biết ngoài nỗ lực tự thân, mình đã có không ít may mắn. Nhưng may mắn vốn dĩ không vô tình rơi trúng đầu ai. May mắn có thể được tạo ra. Và bí mật của may mắn, vẫn luôn đến từ việc cho đi. Một cách thật vô tư và chân thành.
Mai Đỗ Hồng Phúc
