Cuối tuần trước họp, sếp hỏi mình là, trong quá trình làm việc em thấy có cần phải bổ sung thêm kỹ năng nào không? Nếu cần thì em có thể cân nhắc và đề xuất đi học vì team vẫn có 1 khoản ngân sách cho việc này.
Nhớ những lần đầu tiên mình cầm chiếc máy ảnh xịn sò của công ty chụp choẹt. Vì không quen thiết bị, mình để chế độ auto mà ảnh chụp ra vẫn tối om. Sếp có hỏi mình là, vấn đề nằm ở đâu? Là do em chưa biết thiết lập các thông số hay cần mua thêm đèn flash? Nếu em thấy cần thì mình có thể đi học 1 khoá về chụp ảnh.
Tự dưng sếp làm mình nhớ đến một câu chuyện từng đọc đâu đó trên MXH, khi 2 nhà quản lý tranh luận với nhau:
- Nếu đào tạo cho giỏi rồi nhân viên ra đi thì sao? (What if we train them and they leave?) - nhà quản lý 1 hỏi.
- Vậy nếu không đào tạo, và nhân viên kém năng lực ở lại thì sao? (What if we don’t train them and they stay?) - người quản lý thứ 2 trả lời.
Kẻ mạnh thật sự là kẻ có thể nâng người khác trên đôi vai của mình và rồi chấp cánh cho họ.
Mình biết, có một số ý kiến cho rằng, không nên chỉ dạy quá tận tình cho nhân viên vì khi họ giỏi rồi, họ sẽ vượt mặt, sẽ thay thế vị trí hoặc thậm chí là rời đi,… cùng vô số nỗi sợ khác. Nhưng mình nghĩ, kẻ mạnh thật sự là kẻ có thể nâng người khác trên đôi vai của mình và rồi chấp cánh cho họ. Bạn biết không? Vũ trụ vốn luôn dư giả và đủ chỗ cho tất cả mọi người. Không phải là bạn được thì tôi mất. Mà là chúng ta - cả bạn và tôi - đều có thể thịnh vượng, trù phú và đủ đầy.
Trong quyển Năng đoạn kim cương có 1 ý mà mình rất tâm đắc, đó là: “Give what you want - Cho đi điều bạn muốn”. Khi muốn trở thành hay có được điều gì, hãy giúp người khác có được và trở thành như thế. Muốn thành công, hãy giúp người khác thành công. Muốn có những nhân sự xuất sắc, hãy giúp họ trở nên xuất sắc. Muốn thăng tiến, hãy giúp người khác thăng tiến trước đã.

Hình hôm trước đi công tác, sếp bảo chị đi nhiều lần đến mức nhàm rồi, nhưng lại đi vì muốn em biết.
Mình tin vào điều đó, nên trong công việc, mình luôn muốn là hậu phương thật vững chắc của sếp, để sếp có thể yên tâm, tự tin chinh chiến với bên ngoài. Tận tâm đủ nhiều để sếp biết rằng, sếp luôn được đồng hành và sẽ luôn có người vui xen lẫn tự hào trước những thành công của sếp.
Theo tinh thần “Đáp đền tiếp nối” hay “Pay it forward”, mình sẽ tiếp tục trao đi những điều đẹp đẽ mình được nhận hôm nay từ sếp đến những hậu bối của mình sau này. Và mình hy vọng rằng là, mình cũng sẽ may mắn có được những nhân sự khiến mình vững tâm như cách mình đã và đang dành cho sếp hiện tại.
Quay lại cuộc tranh luận của 2 nhà quản lý phía trên, đoạn kết của câu chuyện đó là:
“Train them well enough so they can leave, treat them well enough so they don’t want to!” - Đào tạo tốt để họ đủ khả năng ra đi, và đối xử thật tốt để họ không muốn ra đi!
