Bên dưới là tin nhắn sếp gửi mình - sau giờ làm - vì có việc gấp cần dặn dò mà cả ngày sếp bận họp liên tục. “Sorry, it’s late” - Một câu xin lỗi vì đã liên lạc ngoài giờ làm việc.

Nhớ lần công ty tổ chức chúc mừng Great Place To Work - đó là lần đầu tiên mình điều phối nên khá hồi hộp. Sáng đó vô tình gặp sếp trong thang máy, sếp hỏi mọi thứ ổn chứ? Mình chia sẻ là hơi căng thẳng. Sếp mới bảo “think positively” và “take it easy”. Nguyên văn là thế. Sự kiện kết thúc, mình đang ăn cùng mọi người, sếp ra cạnh bên, bắt tay và nói: cảm ơn vì đã tổ chức event hôm nay.
Rất thường xuyên, mình vẫn luôn nhận được tin nhắn “Cảm ơn em” từ các anh C-Level.
Trước đây, khi còn làm việc trong môi trường mang đậm văn hóa Nhật Bản, mọi người thường liên tục nói cảm ơn “Arigatou” hay xin lỗi “Gomen”, “Sumimasen” - nhiều như một thói quen nơi cửa miệng. Đến mức mình từng cảm thấy thật xã giao và màu mè.

Nhưng nếu đã từng trải qua những môi trường mà các phản hồi từ sếp có thể là “???!!!”, không xin lỗi cũng chẳng cảm ơn vì mọi thứ được xem là mặc định, những điều nhỏ bé như trên bỗng dưng thật đáng trân quý.
Dĩ nhiên, công việc là trách nhiệm cần làm. Nhưng một lời “cảm ơn” hay câu “xin lỗi” - vốn không mất gì - lại thể hiện rất nhiều điều về người nói và mang đến cảm giác được trân trọng, được ghi nhận cho người nghe. Đáng tiếc, không phải ai cũng có thể làm được điều này.
Sự tôn trọng dành cho một người, vốn không đến từ những điều lớn lao như chức danh hay địa vị. Cảm giác tôn trọng thực sự đến từ những ứng xử rất nhỏ dành cho nhau - mỗi ngày. Mình sẽ kết lại post này bằng một câu mà mình rất thích: titles don’t make leaders, actions do.
Mai Đỗ Hồng Phúc
