Quá khứ, tuổi thơ, biến cố, nền tảng gia đình, v.v. Tất cả đều ảnh hưởng đến tư duy, lối sống của một người khi họ lớn lên. Khi nhìn thấu những biến cố, mất mát hay tổn thương của ngày cũ, người ta mới có thể phần nào lý giải, cảm thông và tha thứ cho những sai lầm của họ ngày hôm nay. Vì có thấu hiểu, có đặt vào vị trí của nhau, nên người ta mới bao dung, ôm ấp được phần khuyết thiếu của người còn lại.
Nhưng bạn biết không, từ bi cũng cần đi kèm với trí tuệ. Hiểu người, thương người là đáng quý, nhưng cũng đừng quên phải ôm ấp, yêu thương lấy chính mình.
Nếu một ngày bạn cảm thấy mắc kẹt, cảm thấy kiệt sức, cảm thấy tổn thương sau thật nhiều lần cố gắng để “thấu hiểu”. Nếu một ngày, bạn cảm thấy tha thứ và bao dung từ khi nào đã trở thành điều hiển nhiên. Và sau tất cả, không có sự thay đổi nào diễn ra. Sau tất cả, người đau vẫn là bạn, thì:
Hãy dừng lại và rời đi.
Bạn biết không, mỗi người khi đến thế giới này đều mang trong mình vô số nghiệp quả từ vô lượng kiếp sống trước đây, cùng những bài học cần phải hoàn thành tại kiếp sống này. Không ai có thể giúp đỡ, không ai có thể thế thay. Thấu hiểu, bao dung, yêu thương không đồng nghĩa với việc chấp nhận, chịu đựng, ở lại để rồi tự huỷ hoại chính mình bởi những sai lầm của người khác.
Nên đôi khi, điều tốt đẹp nhất và là sự từ bi cuối cùng có thể dành cho một người, chính là hãy rời đi. Là cho phép họ được học những bài học mà họ cần phải học. Tôn trọng nghiệp quả, tôn trọng tiến trình của mỗi người. Không can thiệp, không chen ngang, không cộng nghiệp cùng người khác. Bạn mãi mãi không cần vào vai “người cứu rỗi” trong cuộc đời của bất kì ai.
Nhẹ nhàng thôi, “Hãy để hoa trở thành hoa, hãy để cây trở thành cây, hãy trả lại người khác cho người khác, hãy trả lại chính mình cho chính mình”, bạn nhé!
Yêu thương,
Mai Đỗ Hồng Phúc
